Tiểu yêu tinh của anh cầm trên tay một bó hoa lan trắng tím, cứ đứng đó nhìn anh cười.
Mắt cô lấp lánh ánh sao, so với thường ngày càng sáng hơn, tựa như quá đỗi vui mừng.
Thẩm Thanh Yến thở hổn hển, anh chạy dọc theo biển hoa lan này một vòng lớn, giờ sức cùng lực kiệt, nhưng vừa nhìn thấy người kia đứng dưới ánh trăng, đôi mắt sáng ngời, mệt mỏi đều bị cơn gió đêm thổi bay đi không ít.
Bọn họ cứ như vậy đứng nhìn nhau.
Xu Mạn quả thực có chút không thể tin được, cô vừa mới bắt được mấy con Mộng Yểm, không nghĩ rằng lại thấy được biển hoa lan này. Cô cũng không biết tại sao, luôn có một loại trực giác rất mạnh, cảm thấy bản thân dường như đánh rơi mất thứ gì ở trong này.
Thế nhưng, cô lật lại tất cả các ký ức, cũng không thấy bản thân bị mất cái gì.
Cô đêm nay hồi phục được không ít linh lực, vì vậy tâm trạng không tồi, cũng không vội vàng rời khỏi nơi này, ở đây chơi thêm một lát.
Thẳng đến khi có một giọng nói quen thuộc gọi tên cô.
Cô mới chợt nhận ra, biển hoa này là giấc mơ của Thẩm Thanh Yến…
Có thể gặp lại anh, thực sự tốt quá.
Xu Mạn chạy về phía anh, vừa đến trước mặt anh, đã bị đối phương ôm chặt vào lồng ng.ực.
Ưm???
Xu Mạn có chút buồn bực: Anh Thanh Yến trong giấc mơ nhiệt tình hơn so với hiện thực, tim anh đập cũng rất nhanh, giống như dấu hiệu của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-trong-mot-goc-lan-thanh-tinh/2709739/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.