Bỗng trời giáng một tiếng sấm sét…
Gió ngừng thổi, người cũng không thấy đâu nữa.
Những tia nắng chiếu đầy mặt đất sau cơn mưa, Thẩm Thanh Yến có chút khó chịu nheo mắt lại, không gian nhỏ hẹp trong xe khiến chân anh tê rần.
Tiếng sấm trong giấc mơ không phải sấm, mà là có người đang gõ cửa xe.
Anh có chút buồn bực ngồi thẳng người dậy, hạ cửa kính xe xuống, nhìn Thẩm Xuân Quân đang đứng ngoài cửa, cáu kỉnh gọi một tiếng: “Bố.”
“Con đến từ lúc nào? Sao lại ngủ ở trên xe?” Thẩm Xuân Quân không để ý giọng điệu gắt ngủ của anh, ngược lại còn nhìn qua tấm cửa kính hỏi: “Xu Mạn đâu? Không đi cùng con qua đây à?”
Thẩm Thanh Yến chậm chạp lấy lại tinh thần trả lời: “Cô ấy còn ở nhà, hôm nay con có hoạt động, thuận tiện qua đây lấy ít đồ. Vừa nãy buồn ngủ quá, muốn nghỉ ngơi mấy phút.”
Thẩm Xuân Quân nhìn quầng thâm xanh đen ở mắt anh, nói: “Con cũng đừng liều mạng quá, sức khỏe quan trọng. Muốn lấy cái gì, con mau lên lấy đi.”
Thẩm Thanh Yến giả bộ lấy điện thoại xem giờ, nghiêm túc nói: “Cao Khang Hạo nói không cần, con không lên đấy nữa ạ.”
Anh chịu đựng cảm giác tê dại và khó chịu trên người, điều chỉnh lại ghế dựa, xoay người nói với Thẩm Xuân Quân: “Bố, con đi trước đây, giờ con có chút việc bận.”
“Được rồi, đi bận việc của con đi! Bao giờ hết bận thì nhớ dẫn Xu Mạn đến ăn cơm.” Thẩm Xuân Quân xách lồng chim lùi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-trong-mot-goc-lan-thanh-tinh/2709738/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.