Một ngày ở Lăng Tiêu Đạo vừa dài vừa tẻ nhạt, trăm năm như một, quả thực Xu Mạn không biết sao những người tu tiên kia chịu được sự nhàm chán này. May mắn nó không phải người, không cần tuân thủ nghiêm ngặt quy củ của Lăng Tiêu Đạo, bên cạnh có Thanh Huyền tiên quân cái gì cũng biết, còn có một đám tiểu đồng bạn khác loài phía sau núi, mới khiến cho cuộc sống của nó không đến mức buồn tẻ vô vị như vậy.
Có điều, mấy trăm năm đi qua, đám tiểu đồng bạn của nó đều đã lớn lên hóa thần, chỉ có nó vẫn còn dáng vẻ lúc nhỏ, chỉ lớn hơn một chút so với khi còn nhỏ.
Xu Mạn cũng rất buồn bực về chuyện này, không cách nào lớn lên đồng nghĩa với việc thú tính của nó không cách nào thức tỉnh, nó là tiên thú đánh đâu thắng đó, cũng không nên biến thành thú cưng giống như con mèo con chó.
Nhưng buồn bực cũng vô ích, nó chỉ có thể vào mơ nhiều hơn, ăn ác mộng nhiều hơn để bổ sung linh lực của mình, hi vọng có thể hóa thần sớm một chút, trở hóa thần thúoai phong lẫm liệt.
Xu Mạn đến sau núi dạo qua một vòng, lúc quay lại phát hiện Thanh Huyền tiên quân lại không ở quý phủ, liền đi khắp nơi tìm hắn. Cũng may cuộc sống của Thanh Huyền tiên quân rất có quy củ, nơi hắn đi qua cũng chỉ có mấy chỗ, tùy tiện kéo hai tên đệ tử của Lăng Tiêu Đạo hỏi một chút liền có thể hỏi ra.
Hoa mai của Kính Hoa Đài nở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-trong-mot-goc-lan-thanh-tinh/2709623/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.