Nhiều năm sau, Thanh Huyền tiên quân lại lần nữa trở lại Lăng Tiêu Đạo. Nhưng lần này hắn lại không phải trở về một mình, mà mang về một đóa hoa lan thành tinh xinh đẹp.
Nhã Văn đi theo sau lưng Thanh Huyền tiên quân, đánh giá hắn trên dưới một vòng: “Xem ra bảo mệnh phù của bổn tiên vẫn là rất hữu dụng.”
“Đa tạ sư huynh.” Thanh Huyền tiên quân nói.
“Chậc chậc! Sao lần này ngươi đi một chuyến đến nhân gian trở về, cả người đều giống như thay đổi nhỉ?” Nhã Văn tiên quân hình như có mấy phần suy nghĩ.
Thanh Huyền tiên quân: “Trước tiên bổn tọa muốn nghỉ ngơi hai ngày cùng với Xu Mạn.”
“Nàng cũng tên Xu Mạn?”Nhã Văn tiên quân hiếu kì hỏi.
Thanh Huyền tiên quân: “Ừm.”
“Chẳng lẽ nó chính là con tiểu Mộng Mô kia à?”Nhã Văn tiên quân ngạc nhiên nói.
Xu Mạn không thích Nhã Văn tiên quân lắm, nhưng nhìn ở công hắn cứu được Thanh Huyền tiên quân, nàng cũng không so đo với Nhã Văn tiên quân, giải thích nói: “Kiếp trước ta chính là Mộng Mô.”
“Ngươi biết ta sao? Còn giữ trí nhớ của kiếp trước à?” Nhã Văn tiên quân lấy làm kinh hãi.
Xu Mạn gật gật đầu: “Ngươi là Nhã Văn tiên quân.”
“Vậy chúng ta quen biết lúc nào? Ngươi nói xem.” Hứng thú của Nhã Văn tiên quân đã lên, nâng cằm lên chờ lấy Xu Mạn trả lời.
Xu Mạn liền nói từng chuyện lần thứ nhất bọn họ gặp mặt cho hắn nghe: “Lần thứ nhất ngươi nhìn thấy ta, liền xách phần gáy của ta lên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-trong-mot-goc-lan-thanh-tinh/2709622/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.