Edit: Cải Trắng
Vẻ mặt Ôn Nhan thể hiện sự cạn lời, đối với trình độ vô sỉ của anh thì cô không còn gì để nói nữa.
Cố Cảnh Ngự không có ý định lùi bước, càng nghĩ anh càng cảm thấy thỏi son này khá tốt. Ngón tay gõ theo nhịp lên mặt quầy, điều đó làm nhân viên bán hàng nhanh chóng khôi phục lại tinh thần, ý của anh là bảo nhân viên lấy thêm những thỏi son màu sắc khác nữa để bày lên xem.
Nụ cười chuyên nghiệp trên mặt nhân viên bán hàng không thể kiềm chế lại được, là một nhân viên bán hàng, cô đương nhiên biết rất rõ những sản phẩm mình bán ra là gì. Ưu điểm của sản phẩm này...đơn giản chính là...có thể ăn.
Ánh mắt cô đảo qua nương nương đang giật giật khóe miệng, rồi cả người đứng trước mặt cười không có chút nào mất tự nhiên là bệ hạ....Là một Ngọc Mễ, nhân viên bán hàng cảm thấy cô đang nằm mơ.
Người này thật sự là bệ hạ?!!
Cô mỉm cười đem những thỏi son khác lấy ra, sự kích động ban đầu đột ngột bị thay đổi, nét tươi cười trên mặt cô có chút cứng đờ.
... Không thể tin được.
Cố Cảnh Ngự cầm lấy nhìn nhìn, ánh mắt anh nhìn về phía đôi môi đỏ mọng của cô, không biết anh đang nghĩ cái gì, đột nhiên cong cong môi: " Em cảm thấy thế nào? "
Anh xoay xoay thỏi son trong tay mình, ánh mắt thâm thúy lộ ra nét cười: " Vừa tự nhiên lại vừa an toàn, về sau lúc ăn có không cẩn thận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-rat-thich-phat-duong/1871427/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.