Edit: Cải Trắng
Ngày hôm sau.
Sáng sớm, ánh nắng xuyên qua ô cửa sổ rọi vào trong phòng.
Ôn Nhan còn chưa mở mắt ra đã cảm nhận được trên đỉnh đầu mình có tiếng hô hấp nhè nhẹ.
Hơi mở mắt ra, cô liền thấy một người đàn ông đang nằm ngủ ngon lành ngay bên cạnh mình. Ôn Nhan ngáp một cái, cả người cô có chút biếng nhác mà theo bản năng nhích vào gần lồng ngực ấm áp kia, tránh khỏi ánh nắng mặt trời.
Lồng ngực anh ấm áp, thật sự rất giống một cái lò sưởi cỡ lớn, vô cùng thoải mái. Cô không tự chủ được mà cọ cọ vào đó mấy lần, mơ mơ màng màng nghĩ một lúc cô cảm thấy giờ cô không cần bật điều hòa cũng sẽ cảm thấy không lạnh.
Nhưng mà, hơi thở cô đang đều đều, mắt đang muốn nhắm lại ngủ tiếp thì giật mình mở to mắt ra, cô chớp chớp mắt, có chỗ không đúng.
Ký ức trong đầu cô càng lúc càng hiện ra rõ ràng hơn, ngáp một cái...Không phải tối qua cô nhốt cái người này ở bên ngoài cửa sao?
Lúc đó anh còn ở ngoài hát mãi không biết xấu hổ tí nào...
Lúc này, cơn buồn ngủ của Ôn Nhan biến mất không còn dấu vết. Cô quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào người đang nhắm nghiền đôi mắt kia. Lông mi anh vừa dài vừa đen, thật sự rất xứng với nhan sắc anh tuấn này của anh. Lúc ngủ trông anh có vẻ dịu dàng hơn rất nhiều so với lúc bình thường.
Ôn Nhan nhìn trong chốc lát, nhỏ giọng hừ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-rat-thich-phat-duong/1871426/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.