Edit: Cải Trắng
Cứ thế mà trả lời...không do dự chút nào cả.
Khương Văn cố gắng kiềm chế không cười, nhưng tới cuối cùng vẫn không nhịn được: " Ha ha ha, đúng rồi đấy. "
Có chút kích động!
Dù đây là trò chơi, nhưng mà câu trả lời thì có rất nhiều câu khác nhau!
Anh có thể nói là cũng được, hoặc nói là có thể. Nhưng Cố Cảnh Ngự lại trả lời là đương nhiên.
Tính tình của Cố lão đại mọi người đều biết, anh sai có thể nói ra việc trái với lòng mình được, để anh có thể nói ra hai chữ đương nhiên này, hắn có chút kích động!
Cố Cảnh Ngự thấy hắn kích động như thế thì hơi sửng sốt. Ánh mắt anh âm thầm liếc qua Ôn Nhan một cái, anh nói... Nhưng mà anh lại Ôn Nhan trừng mắt cho cái nên đành thu hồi ánh mắt lại. Khóe môi anh hơi cong lên, trong ánh mắt thâm thúy tràn đầy ý cười.
Một chút chột dạ cũng không có, giọng nói anh trầm ổn từ tính: " Rất hân hạnh khi có thể quen biết Khương ca. "
Quả thật là anh đang rất vui vẻ, vừa nãy Nhan Nhan trừng mắt nhìn anh một cái... cảm giác này, cũng không tệ lắm.
Được gọi là Khương ca... Khương Văn dường như có chút lung lay, hắn khụ một tiếng, để cho mình có thể áp chế lại cảm xúc một chút, nhưng sự kích động vẫn chưa kiềm chế được: " Cái gì nhỉ, bệ hạ, tí nữa cậu ký tên cho tôi có được không? "
Hắn giải thích thêm một câu:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-rat-thich-phat-duong/1871403/chuong-43.html