Edit: Cải Trắng
Cả đường đi đã bỏ qua tận hai bức tranh rồi, nhưng mà người này còn chưa lấy đi bức tranh nào cả, người quay phim giờ đây muốn giận cũng không giận nổi. Cậu tuyệt vọng luôn rồi.
Không biết đạo diễn khi mà nghe được tin này thì sắc mặt sẽ như thế nào đây.
-- Có khả năng đây sẽ là lần đầu tiên trò chơi của bọn họ toàn quân bị tiêu diệt sạch sẽ.
Nhưng mà cũng may, đi qua bức tranh thứ hai, khi đứng đối diện với bức tranh thứ ba, người này dường như cảm thấy có chỗ không đúng. Anh xoa xoa cằm, hỏi một câu: " Những bức tranh này có phải là có tác dụng gì đó không? "
Người quay phim giờ phút này hận không thể tự mình cảm tạ trời đất, cảm tạ Ngọc Hoàng Đại Đế, cuối cùng người này cũng đã phản ứng lại rồi.
Người mà như trên mây này chính là Cố Cảnh Ngự, nếu đổi lại là người khác...thì chẳng có ai như thế này cả. Tin tức anh tham gia chương trình không để lộ ra bên ngoài, nếu như bị lộ ra bên ngoài, fan lập tức bao vây kín chỗ này cho xem.
Nhưng mà cũng may...thế này thì không cần phải biên tập hậu kỳ quá nhiều rồi.
Cuối cùng thì một chương trình với thời lượng phát sóng dài như thế này thì khả năng phải ghi hình ít nhất là hai ngày. Hơn nữa những cảnh được phát sóng đều phải chọn lọc, giờ là đang trong trò chơi tìm kiếm, cái cậu quay chẳng có gì đặc sắc cả, nếu được lên hình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-rat-thich-phat-duong/1871402/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.