May mắn Thiệu Liên đã bắt lại kịp ở khắc cuối cùng. Bọn họ đáp xuống bãi đá dưới đáy vực, cả người lẫn vịt đều chưa tỉnh hồn.
Nhất là Thiệu Liên, cậu nhìn mặt đất toàn sỏi với đá mà hoảng sợ không thôi. Nếu Bùi Thâm té xuống đây, cậu sẽ từ hôn phu thành quả phu mất.
Thiệu Liên không dám quậy nữa, đàng hoàng chở người bay lên.
"Thiệu Thiệu, em nhìn bên kia đi." Bay được một nửa, Bùi Thâm bỗng chỉ vào một ngọn núi cao chót vót cách đó không xa "Có phải ở đó có một cái hang động không?"
Đúng vậy nè!
Thiệu Liên hỏi Bùi Thâm có muốn đến xem thử không, hiển nhiên Bùi Thâm muốn. Ai từng đọc tiểu thuyết võ hiệp đều biết khi rơi xuống vực không được hốt hoảng, đầu tiên phải tìm xem có sơn động hay nhà cỏ gì không, nếu có thì nhất định phải vào thám hiểm!
Biết đâu thu hoạch được bí tịch võ công nào đó, không thì bản đồ kho báu, không nữa thì một cô cô.
Lối vào hang đá khá rộng rãi với Bùi Thâm, nhưng lại tương đối chật với một con vịt cao hai mét như Thiệu Liên. May mà trước cửa hang có một khoảng trống khoảng một mét. Cậu đáp xuống cho Bùi Thâm xuống trước, sau đó thu nhỏ lại giống một con vịt bình thường.
Lúc đến gần cửa hang, Thiệu Liên cảm nhận được bên trong có gì đó đang tỏa linh khí mỏng manh ra ngoài cửa hang.
"Anh theo sau em, phải cẩn thận đấy." Thiệu Liên dặn dò, chạy lạch bạch lên trước để dẫn đường.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-muon-nuoi-vit/3559392/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.