Edit: Ngọc Hân – diễn đàn
Sáng chủ nhật yên tĩnh thoải mái, Kinh Sở Dương dưới chăn trở mình, cảm giác có vật gì đó nhảy lên, đưa mắt nhìn thì thấy Kẹo Đường đang lặng lẽ đi về phía anh, chui vào bên cạnh anh làm nũng cầu vuốt ve.
Anh đưa tay ôm Kẹo Đường vào ngực, nhìn Kẹo Đường ngoan ngoãn gối đầu lên khuỷu tay anh, suy nghĩ dần bay xa, Kẹo Đường là con mèo anh nhìn thấy khi đi cùng bạn cùng phòng tới bệnh viện thú cưng khám cho chó nhà bạn anh, thấy nó được chủ cũ ôm tới khám bệnh, chủ cũ không muốn dùng tiền trên một con mèo nên nói quay về suy nghĩ đã, kết quả ngày hôm sau trời chưa sáng đã ném con mèo nhỏ hấp hối trước cửa bệnh viện thú cưng.
Trong lòng Kinh Sở Dương luôn yêu động vật, lúc trước vừa nhìn đã thích con mèo đáng yêu mềm mại này, nghe nói nó bị chủ cũ vứt bỏ, không nói hai lời tự mình bỏ tiền ra, ngày nào cũng tới bệnh viện thú cưng, dù thế nào cũng muốn cứu nó từ Quỷ Môn Quan về.
Sau khi mèo con khỏi hẳn bệnh, Kinh Sở Dương đổi tên cho nó thành Kẹo Đường, có một ngày anh mang Kẹo Đường từ bệnh viện thú cưng về nhà, đúng lúc đụng phải chủ cũ đi qua, chủ cũ thấy con mèo nhỏ mạnh khỏe, đã chữa khỏi bệnh vội chạy lên muốn mang mèo nhỏ về nhà, cậu không đồng ý thì nói cậu trộm mèo của gã, ồn ào huyên náo khiến không ít người vây xem, sau khi nghe chủ cũ khóc lóc kể lể, rất nhiều người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-la-mot-dua-be/53576/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.