Sáng sớm hôm sau, Thạch Hổ nghe nói đến việc này liền giận dữ, Thạch Thao xin hắn không công khai điều tra.
Không có chứng cớ rõ ràng, nhưng trong lòng Thạch Hổ còn không biết ai đã hạ thủ sao.
Thạch Thao lãnh binh trực tiếp xông vào Đông Cung, mang theo chỉ dụ lục soát Đông Cung, nhưng không bắt được một ai.
Thạch Thúy mỉm cười, không đấu khẩu với hắn, một mình bình thản tự đắc ngồi ở bên cạnh bàn dùng bữa.
“Hoàng đệ hôm nay thật có nhã hứng, thời gian phải tra án cũng đến thăm đại ca ngươi, thật làm cho ta cảm động.”
Thạch Thao không tìm được chứng cớ, sẽ phải ăn nói thế nào trước mặt Tử đây? Nhưng hắn lại không dám đối đầu với Thạch Thúy, chỉ có thể âm thầm nghiến răng nghiến lợi.
“Điện hạ nói gì vậy, đây là việc tiểu đệ nên làm, đã quấy rầy rồi, đệ xin cáo từ…”
Thạch Thúy giữ chặt hắn “Hoàng đệ nếu đã đến đây, không bằng cùng dùng bữa đi…”
“Điện hạ, đệ đang có công vụ, không tiện ở lâu…”
“Người đâu! Mang thêm bát đũa cho Nhạc An công! Mang thêm canh và thức ăn nóng đến.”
Thạch Thao không thể từ chối, chỉ có thể đen mặt ngồi xuống.
Một hồi, thức ăn, canh và bát đũa đều được mang lên, hắn cố không nổi nóng, vội ăn cho xong rồi đứng dậy cáo từ.
Thạch Thúy tự mình đưa hắn ra ngoài, khi trở lại trong cung thì ôm bụng cười to.
Các nô tài nhìn hắn, mồ hôi ướt đẫm. Những thứ hôm qua đã mang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-dao-truyen/2879766/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.