Hạ Diệp Chi có chút ngồi không yên.
Lục Chiến Hằng là người vô cùng chu đáo cẩn thận, hôm nay vậy mà cúp điện thoại của cô, hơn nữa còn không gọi được.
Điểm này không phù hợp lẽ thường.
Hạ Diệp Chi thật sự có chút hoài nghi, Lục Chiến Hằng có thể đã xảy ra chuyện gì.
Mặc dù cô không biết Lục Chiến Hằng rốt cuộc lai lịch ra sao, nhưng từ lúc cô biết Lục Chiến Hằng cho đến bây giờ, Lục Chiến Hằng chưa từng làm hại cô, còn đối với cô có ơn lớn như vậy.
Cho nên, bất kể nói thế nào, nếu như anh xảy ra chuyện, cô cũng không thể mặc kệ anh.
Hơn nữa, ngoài cô ra, Lục Chiến Hằng ở thành phố Hà Dương cũng không có bạn bè nào.
Hạ Diệp Chi đứng dậy từ trong phòng ăn đi ra, đã nhìn thấy Mạc Hạ nằm bò trên ghế sô pha ôm tập vẽ.
Cô đi tới đứng bên cạnh ghế sô pha: “Hạ Hạ, chúng ta đi lên lầu chuẩn bị ngủ có được không?”
“Con đang vẽ quả táo, còn chưa vẽ xong…” Mạc Hạ đang vẽ hăng say, dĩ nhiên không muốn đi lên lầu ngủ.
“Con có thể trở về phòng vẽ, để cho dì chơi với con.” Dì mà Hạ Diệp Chi nói là người giúp việc chăm sóc Mạc Hạ.
Mạc Hạ nghe cô nói, hỏi: “Mẹ cũng lên chứ?”
“Mẹ có thể ôm con lên, nhưng sau đó mẹ có việc khác phải làm, không thể cùng con vẽ tranh được.” Hạ Diệp Chi giải thích với con bé.
“Ò.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạc Hạ xìu xuống, nhưng vẫn đứng dậy, đưa hai cánh tay về phía Hạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754776/chuong-539.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.