Nghe lời Hạ Diệp Chi , quả nhiên ngoan ngoãn đi bộ, không nhảy nữa.
Con bé vừa xuống phòng khách, liền lập tức buông tay người giúp việc, chạy như bay về hướng Hạ Diệp Chi.
Hạ Diệp Chi ngồi chồm hổm xuống, tiếp lấy cục thịt nhỏ đang bay tới, ở trên mặt con bé hôn một cái.
Bây giờ trong lòng Mạc Hạ đều là quả táo mình vẽ, căn bản không có thời gian để ý tới Hạ Diệp Chi ôm ôm hôn hôn.
Con bé giống như dâng bảo vật đưa bức tranh vẽ quả táo qua cho Hạ Diệp Chi nhìn: “Mẹ mau nhìn quả táo con vẽ.”
Đủ mọi màu sắc đường cong, hết sức tùy ý vẽ đầy tớ giấy, nhìn thế nào cũng không nhìn ra hình dáng quả táo.
Nhưng Mạc Hạ rõ ràng hết sức vui vẻ.
Con bé vừa lật tập vẽ, vừa lầm bầm nói: “Con còn vẽ ba quả táo, còn vẽ thịt viên…”
Hạ Diệp Chi phát hiện Mạc Hạ dường như rất thích vẽ.
Chỉ có điêu con bé bây giờ còn quá nhỏ, căn bản là vẽ không ra thứ gì, chỉ biết chọn màu sắc yêu thích rồi vẽ lên.
Nếu Mạc Hạ thích, Hạ Diệp Chi cũng sẽ không đả kích tính này của con bé.
Hạ Diệp Chi ôm bé ngồi xuống ghế sô pha, sau đó nhận lấy tập vẽ, hết sức nghiêm túc nhìn một hồi, sau đó cười với Mạc Hạ nói: “Vẽ thật giỏi, nhưng mẹ tin sau này con còn vẽ tốt hơn!”
Mạc Hạ nghe vậy, vui vẻ che miệng cười híp mắt, thật giống như rất xấu hổ.
Hạ Diệp Chi duỗi tay chấm vào trán con bé: “Hạ Hạ của chúng ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754775/chuong-538.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.