Hạ Diệp Chi liếc Mạc Đình Kiên, hừ một tiếng, liền nắm tay Mạc Hạ đến phòng ăn.
Mạc Đình Kiên một mình ngồi một bên, Mạc Hạ và Hạ Diệp Chi ngồi ở đối diện anh.
Chỗ ngồi của một nhà ba người, được phân chia rạch ròi.
Lúc Mạc Hạ ăn cơm vẫn ngoan ngoãn như trước, muốn ăn cái gì sẽ chỉ cho Hạ Diệp Chi, để Hạ Diệp Chi gắp cho bé.
“Muốn ăn súp lơ kia!”
“Muốn ăn chân gà…”
“Ăn chân gà cũng được, nhưng phải ăn một miếng rau…”
Trẻ con thường không thích ăn rau.
Hạ Diệp Chi muốn Mạc Hạ ăn rau, thì phải nói điều kiện với bé.
Mạc Hạ tuy không thích ăn, nhưng vì chân gà, cũng chỉ có thể miễn cưỡng ăn một miếng.
Mạc Đình Kiên lạnh mắt nhìn hai mẹ con đối diện ấm áp hài hòa, lại cúi đầu nhìn bát cơm trước mặt mình, đột nhiên cảm thấy không muốn ăn nữa.
Anh đập đôi đũa lên bàn cơm một cái ‘bốp’: Anh ăn no rồi.”
Thấy Hạ Diệp Chi không phản ứng, anh lớn tiếng lặp lại: “Anh nói, anh ăn no rồi!”
Hạ Diệp Chi sao lại không biết anh cố ý đập đôi đũa lên bàn cơm như vậy là vì muốn thu hút sự chú ý của cô.
Cô ngước mắt, liếc nhìn Mạc Đình Kiên : “Ăn no rồi thì thôi, em với Hạ Hạ còn chưa ăn no.”
Mạc Hạ ngẩng đầu lên từ trong chén của mình, nói không rõ ràng: “Hạ Hạ còn chưa ăn no.”
“Được, tiếp tục ăn cơm của con.” Hạ Diệp Chi lại gắp đồ ăn cho Mạc Hạ.
Khuôn mặt Mạc Đình Kiên lạnh đến đáng sợ, nhưng Hạ Diệp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754770/chuong-533.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.