Mạc Đình Kiên vừa xuống xe đã nhìn thấy Mạc Hạ.
“Mạc Ớt Xanh.”
Mạc Hạ dường như là sợ anh nổi giận, lập tức trốn sau lưng người làm, kêu một tiếng: “Ba!”
Mạc Đình Kiên không cảm xúc nhìn Mạc Hạ vài giây, sau đó cong môi cười với Mạc Hạ.
Hạ Diệp Chi không cho anh tức giận với Mạc Hạ, vậy anh cười với Mạc Hạ được chứ?
Mặc dù anh không cảm thấy mình làm gì quá đáng với với Mạc Hạ.
Kết quả, anh không cười thì không sao. Anh vừa cười lên, liền dọa Mạc Hạ sợ đến khóc luôn.
Hạ Diệp Chi ở đằng sau xuống xe, không biết giữa hai cha con này xảy ra chuyện gì, đúng lúc nghe thấy Mạc Hạ “oa” một tiếng, khóc lên..
“Sao vậy? Hạ Hạ.” Hạ Diệp Chi vừa nghe tiếng khóc liền đi đến chỗ Mạc Hạ, bế bé lên.
Mạc Hạ chỉ chỉ Mạc Đình Kiên, khóc không ngừng.
Hạ Diệp Chi cũng quay đầu nhìn anh.
Cô chưa kịp mở miệng, Mạc Đình Kiên đã chặn trước: “Anh không có dọa con, cũng không nổi giận với con.”
Anh nói xong, liền nhấc chân bước vào cửa lớn biệt thự.
Bóng lưng nhìn có vẻ vô cùng tức giận.
Hạ Diệp Chi ôm Mạc Hạ đi sau, nhỏ giọng dỗ dành Mạc Hạ vài câu, Mạc Hạ liền nín khóc.
Bé nghiêng người, ngước cổ, sau khi nhìn thấy Mạc Đình Kiên bước vào phòng, mới hít mũi nín khóc.
“Sao lại khóc? Ba hung dữ với con à?” Hạ Diệp Chi đưa tay lau nước mắt bé, dịu dàng hỏi.
“Không có…” Mạc Hạ lau nước mắt trên mặt, mềm mại non nớt mà nói.
Hạ Diệp Chi khó hiểu:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754769/chuong-532.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.