Vệ sĩ bị Mạc Đình Kiên dọa đến run cả tay: “Tôi đang chuẩn bị đỡ ngài xuống xe, đi bệnh viện.”
Anh ta nói rồi lùi lại một chút để Mạc Đình Kiên có thể nhìn thấy cổng bệnh viện.
“Đến bệnh viện làm gì? Ai bảo cậu đưa tôi tới bệnh viện? Hửm?” Tiếng “Hửm” cuối cùng ấy âm trầm như tiếng Diêm vương hiện lên đòi mạng.
Vệ sĩ im như thóc, không dám nói gì cũng không dám rút lui chỉ còn biết nhìn Hạ Diệp Chi bằng ánh mắt cầu cứu.
Theo ánh mắt của vệ sĩ, Mạc Đình Kiên mới phát hiện Hạ Diệp Chi cũng ở trong xe.
“Cô muốn đưa tôi đến bệnh viện?” Mạc Đình Kiên híp nửa con mắt lại nhìn cô, giơ tay ra giữ lấy cằm cô, giọng nói âm lãnh: “Cô đưa tôi đến bệnh viện làm gì? Ai cho cô cái gan đó?”
Giọng điệu khởi binh vấn tội này của anh khiến Hạ Diệp Chi hơi ngây người.
Mạc Đình Kiên như vậy rất xa lạ.
“Nhìn anh có vẻ như đã bị ốm rồi, rất khó chịu nên tôi mới để bọn họ đưa anh tới bệnh viện.” Hạ Diệp Chi vừa nói vừa cẩn thận đánh giá anh.
Màu mắt anh rất trầm, loại trầm mặc đó như màu mực vừa đen vừa đậm. Bình thường khi không cười đã có chút âm trầm, hơn nữa bây giờ anh lại còn đang trong cơn thịnh nộ.
Mà Hạ Diệp Chi lại không biết cơn giận này của anh từ đâu tới.
Mấy hôm nay bọn họ ở cùng dưới một mái nhà, cô cũng chưa từng nhìn thấy dáng vẻ này của Mạc Đình Kiên.
Mạc Đình Kiên nghe thấy lời này của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754656/chuong-419.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.