Nói mới biết, Cố Tri Dân cũng là lần đầu tiên đến văn phòng của Mạc Đình Kiên.
Anh ta tò mò nhìn nhìn chỗ này, sờ sờ chỗ kia, sau đó nói: “Phong cách trang trí ở chỗ này cũng không khác văn phòng của cậu ở Thịnh Hải lắm nhỉ.”
“Có việc mau nói.” Mạc Đình Kiên đi tới sau bàn làm việc ngồi xuống, giọng nói rất lạnh nhạt.
Lúc này Cố Tri Dân mới xoay người, đi đến trước bàn làm việc của Mạc Đình Kiên, hai tay chống lên trên bàn làm việc, nhìn vào mắt anh nói: “Đình Kiên, có phải cậu đã khôi phục trí nhớ rồi đúng không?”
Vẻ mặt Mạc Đình Kiên vẫn không có thay đổi gì nhiều giống y như trước.
Hai người nhìn nhau trong chốc lát, Mạc Đình Kiên mới lên tiếng: “Cậu cảm thấy sao?”
“Ngày đó ở Kim Hải, cậu ghét bỏ tôi tặng quà gặp mặt cho Hạ Hạ là một rương tiền mặt, trước kia cậu cũng đều ghét bỏ tôi như vậy nhưng vẫn không ngừng bóc lột tôi. . . . . .”
Cố Tri Dân nói xong, lại nhịn không được bắt đầu oán giận.
Mạc Đình Kiên lặp lại một từ trong câu nói của anh ta: “Bóc lột?”
Cố Tri Dân thay đổi sắc mặt, nuốt một ngụm nước miếng nói: “Không. . . . . . Không phải bóc lột, là bảo vệ. . . . . .”
Mạc Đình Kiên hừ lạnh một tiếng, từ chối cho ý kiến.
“Cậu thật sự khôi phục trí nhớ à.” Cố Tri Dân thiếu chút nữa khóc lên: “Mẹ nó tôi làm phiền cậu ba năm, vậy mà cậu một chút phản ứng cũng không có, bây giờ cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754650/chuong-413.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.