Mạc Đình Kiên híp mắt lại, trong mắt hiện lên ý cười khó hiểu: “Ý trên mặt chữ nghe không hiểu sao?”
Hạ Diệp Chi rất là bất mãn với dáng vẻ tất cả đều nằm trong lòng bàn tay này của anh.
Cô khẽ nhếch cằm, vẻ chịu thua trong giọng nói đã sớm biến mất không thấy đâu.
Cô bình tĩnh nhìn Mạc Đình Kiên, giọng điệu lạnh lùng: “Cái gì gọi là câu tam đáp tứ?”
“Ví dụ như, Lưu Chiến Hằng.” Tốc độ nói chuyện của Mạc Đình Kiên chậm lại một chút, nhưng nghe vào lại càng cảm thấy nguy hiểm hơn.
Hạ Diệp Chi giận quá hóa cười, hít sâu một hơi, nói: “Vậy Tô Miên thì sao? Tô Miên thì là cái gì?”
“Cho nên em đồng ý?”
“Đồng ý cái gì?”
“Lưu Chiến Hằng.”
Hai người nói qua nói lại, lại nói vòng lại Lưu Chiến Hằng.
“Mạc Đình Kiên, giữa hai chúng ta bây giờ, ngoài mối quan hệ là cha mẹ của Hạ Hạ, cũng không có mối quan hệ được pháp luật công nhận.” Hạ Diệp Chi thử nói lý với Mạc Đình Kiên: “Bây giờ tôi ở cùng với hai người, có một số việc không cần anh nói, tôi đương nhiên cũng tự hiểu, còn anh. . . . . .”
Mạc Đình Kiên rõ ràng không có tâm trạng nghe cô nói nhiều, trực tiếp sảng khoái cắt ngang lời cô: “Hiểu là tốt rồi.”
“Anh có thể cho tôi nói hết câu được không?” Hạ Diệp Chi có chút bực bội ngọ ngoạy một chút, rất dễ dàng đã thoát ra được rồi.
Cô vẻ mặt kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Mạc Đình Kiên.
Mạc Đình Kiên thu hai tay lại để vào trong túi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754649/chuong-412.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.