Hạ Diệp Chi chỉ liếc nhìn xung quanh và ngồi xuống giường.
Mạc Hạ cởi giày, trèo lên giường và ngồi cạnh Hạ Diệp Chi.
Trước kia Hạ Diệp Chi nhìn Mạc Hạ liền cảm thấy đáng yêu không chịu được, huống chi bây giờ cô biết Mạc Hạ là con gái của cô, càng thấy thế nào cũng vô cùng đáng yêu.
Hạ Diệp Chi sờ đầu bé, cúi đầu hôn một cái ở trên mặt của bé.
Mạc Hạ mở to hai mắt, cũng đứng dậy hôn một cái ở trên mặt Hạ Diệp Chi.
Cô bé hôn trả lại liền cười “Khanh khách”, đại khái là thấy chơi rất vui.
Hạ Diệp Chi lại hôn bé một chút, Mạc Hạ liền bò trên thân thể cô.
Hai người lăn tròn ở trên giường, Mạc Hạ bị Hạ Diệp Chi chọc cười “Khanh khách” không ngừng.
Đợi đến khi Mạc Hạ chơi mệt mỏi, Hạ Diệp Chi liền nắm tay nhỏ của bé nằm ở một bên.
Cảm giác được có ai đó đang nhìn mình, Hạ Diệp Chi đứng dậy, liền thấy Mạc Đình Kiên không biết đã đứng ở cửa từ lúc nào.
Hạ Diệp Chi ngồi dậy, kéo Mạc Hạ đến, nói một cách nồng nhiệt: “Ba đến đây.”
“Ba!”
Mạc Hạ hưng phấn gọi anh một tiếng, liền lưu loát xoay người xuống giường, chạy tới ôm lấy chân Mạc Đình Kiên.
Mạc Hạ nhỏ như vậy, giống như một con búp bê nhỏ bé bên đôi chân của Mạc Đình Kiên, hình ảnh hài hòa và ấm áp lạ thường.
Mạc Đình Kiên cúi đầu, thấy Mạc Hạ theo dõi anh, liền cúi người bế bé lên.
Mạc Hạ ôm cổ của anh, ngửi tới ngửi lui ở trên người anh.
Mạc Đình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754634/chuong-397.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.