Hạ Diệp Chi cong môi, cười rất cứng đờ: “Tuy rằng biết ngài Mạc rất giàu có, nhưng là, tôi không cần ngài tiêu pha như vậy.”
Cô ở chỗ Lưu Chiến Hằng một thời gian, vật dụng hằng ngày không nhiều lắm, nhưng thêm từng cái từng cái cũng tốn không ít tiền.
Vài thứ kia còn có thể dùng, vì sao muốn vứt đi.
Mạc Đình Kiên cười như không cười nhìn cô, tiếng nói trầm thấp mang theo cảm xúc không rõ: “Không tiêu tiền của tôi? Vậy cô tiêu tiền của kẻ thừa lúc vắng mà giả nhân giả nghĩa Lưu Chiến Hằng kia thì sẽ yên tâm thoải mái?”
“Ngài Mạc, xin anh khi không rõ ràng chân tướng sự thật trước kia, đừng tùy tiện ra kiểu kết luận này với người khác, anh đây là ác ý hãm hại người khác!”
Hạ Diệp Chi cảm thấy Mạc Đình Kiên tự cho là đúng quá mức.
Lưu Chiến Hằng vốn chưa đắc tội với anh, anh còn nhằm vào Lưu Chiến Hằng như vậy ư?
Hay là, cái người đàn ông cuồng vọng này, từ trước đến nay toàn làm việc bằng tâm tình?
Hạ Diệp Chi nói xong, không cho Mạc Đình Kiên cơ hội nói chuyện, bổ sung: “Còn có, tôi tiêu tiền của ai cũng không cần anh quản.”
Cô tiêu tiền của Lưu Chiến Hằng, nhưng tiền đó cô đều một số một số nhớ kỹ, kể cả tiền viện phí lúc trước nằm viện ba năm, cô cũng có danh sách cất kỹ.
Cô làm chuyện gì cũng làm đúng mực của mình.
Mạc Đình Kiên nghe xong lời cô nói, sắc mặt đã sớm trầm xuống.
Người phụ nữ không biết tốt xấu này!
Vì tránh cho từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754633/chuong-396.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.