Khi đó Hạ Diệp Chi tỉnh dậy, cơ thể yếu ớt, kí ức như một khoảng mênh mông trống rỗng.
Loại khủng hoảng này không ai có thể hiểu thay cô.
Dưới tình cảnh này, nếu như có một người quan hệ mật thiết với cô xuất hiện, lại được mọi người công nhận, vậy thì, cô tự nhiên sẽ sinh ra ỷ lại đối với người đó, thậm chí là tin tưởng.
Lúc này, Lưu Chiến Hằng xuất hiện là đẹp nhất.
Nhưng, nếu như phân tích kĩ ra, cách nói này có chút khiên cưỡng.
Nhưng chuyện quan trọng lúc này là, Lưu Chiến Hằng phải nhanh chóng khỏe lại xuất viện, những chuyện khác để sau hãng tính.
Thế là, Hạ Diệp Chi gật đầu, hỏi hắn ta: “Còn uống canh nữa không?”
Lưu Chiến Hằng cười đưa bát cho cô: “Ư.”
Hạ Diệp Chi đón lấy bát, cúi xuống múc canh cho anh ta.
Vài sợi tóc của cô rũ xuống, cô liền vén vào sau tai, một động tác đơn giản như vậy khiến cả người cô càng thêm thanh nhã thoát tục.
Lưu Chiến Hằng thu hồi lại ánh mắt ổn định lại tinh thần.
Thật ra lúc đầu khi nói Hạ Diệp Chi là vị hôn thê của mình, cũng không có nguyên nhân phức tạp gì.
Nguyên nhân lúc đầu anh nói, chỉ là một nguyên nhân nhỏ, nguyên nhân chủ yếu là vì anh muốn thăm dò xem Hạ Diệp Chi có phải thực sự mất đi kí ức không.
Giờ đây có thể xác định Hạ Diệp Chi thực sự là mât trí nhớ rồi.
Hạ Diệp Chi múc canh đưa cho anh.
Lưu Chiến Hằng đón bát canh, nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn.”
“Còn khách sáo với em như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754627/chuong-390.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.