Hạ Diệp Chi lại chuyển tới chuyển lui mấy tấm ảnh kia xem thử.
Đột nhiên, trong đầu cô chợt lóe lên ánh sáng, bất thình lình ngẩng đầu nhìn Lưu Chiến Hằng: “Chiến Hằng, anh là bác sĩ tâm lý, anh chắc chắn đã nghiên cứu rất rõ về mặt này có đúng không?”
Nhắc tới vấn đề chuyên ngành, vẻ mặt Lưu Chiến Hằng trở nên nghiêm túc, cả người nhìn qua vừa nghiêm túc vừa tập trung.
“Mỗi ngành nghề đều có lĩnh vực chuyên môn riêng, nhưng mà, đối với người bệnh có chướng ngại tâm lý, đa số chúng tôi cũng chỉ có tác dụng dẫn đường, chỉ có tác dụng giúp đỡ thôi, cuối cùng vẫn phải dựa vào chính bản thân người bệnh.”
Lưu Chiến Hằng gọi nhân viên phục vụ thêm nước vào ly của mình, sau đó mới tiếp tục nói: “Sao em lại hỏi cái này?”
Hạ Diệp Chi nghĩ nghĩ, nói: “Trước đây không phải tôi đã đi bệnh viện kiểm tra rồi sao? Bác sĩ nói, sức khỏe của tôi đã hồi phục rất tốt, nhưng mà bây giờ tôi vẫn không có một chút dấu hiệu hồi phúc trí nhớ, anh là bác sĩ tâm lý, anh có cách gì không?”
Lưu Chiến Hằng nghe vậy, bắt đầu im lặng suy nghĩ.
Hạ Diệp Chi vẻ mặt chờ mong nhìn anh ta.
Nếu Lưu Chiến Hằng có thể giúp cô, để cô nhớ lại chuyện trước kia, thì thật là tốt biết mấy.
Một lát sau, Lưu Chiến Hằng cho cô một câu trả lời rất là rập khuôn: “Em là vì đại não bị tổn thương dẫn đến mất trí nhớ, không có liên quan nhiều với vấn đề tâm lý, có thể thử một lần,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754626/chuong-389.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.