Hạ Diệp Chi không nhịn được cười lên, đưa tay ra, nhẹ nhàng xoa mái tóc cô bé, hỏi: “Em vẫn nhớ chị sao?”
Cô bé gật gật đầu, trực tiếp đưa tay chui vào lòng cô, uỷ khuất nói: “Tìm Mạc ớt xanh.”
Hạ Diệp Chi bị cái ôm bất ngờ này làm cho có chút mờ mịt.
Cục bột nhỏ trong lòng đang ôm lấy cổ cô, khuôn mặt dựa sát vào nhìn cô.
Trẻ nhỏ bây giờ đều dễ dàng lại gần người khác?
Phụ nữ đối với những thứ đáng yêu, đại đa số đều không có sức phản kháng, huống hồ là một bé gái ngoan ngoãn, đáng yêu chết đi được.
Tốc độ nói của cô bé quá nhanh, Hạ Diệp Chi không hiểu cô bé đang nói gì, liền hỏi một câu: “Em nói ai?”
“Mạc ớt xanh.” Mạc Hạ quả thật lại nói lại lần nữa.
Hạ Diệp Chi sững người, phản ứng lại lúc cô bé nói đến Mạc Đình Kiên, “phì” cô bật cười: “Em tên gì?”
“Hạ Hạ.” Mạc Hạ thật thà nói.
Hạ Diệp Chi thấy Mạc Hạ thật thà như thế, hỏi cái gì, trả lời cái đó, có chút lo lắng.
Là cô bé được nhà họ Mạc nuôi dưỡng, sao lại thật thà thế này, đáng ra phải thông minh lanh lợi mới đúng.
Hạ Diệp Chi ôm cô bé lên, hỏi: “Em đến đây với ba à?”
Mạc Hạ lắc đầu.
Hạ Diệp Chi có chút lúng túng, cô phải đưa Mạc Hạ đi đâu tìm Mạc Đình Kiên chứ?
Nên đi tới công ty nhà họ Mạc.
Nhưng công ty đấy ở đâu cô cũng không biết.
Cho dù có đến cũng không chắc chắn sẽ gặp được Mạc Đình Kiên.
Lúc ấy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754605/chuong-368.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.