Thẩm Lệ và Cố Tri Dân nghe câu nói đó của Lưu Chiến Hằng, sững người.
Hai người ngơ ngác nhìn nhau, từ ánh mắt của đối phương nhìn ra được sự kinh ngạc.
Thẩm Lệ quen biết Hạ Diệp Chi từ hồi cấp ba, trước đó, Hạ Diệp Chi liên tục đến một mình, về cũng một mình, dường như không có bạn bè nào cả.
Nhưng giọng điệu của Lưu Chiến Hành nghe không giống nói dối chút nào cả.
Lưu Chiến Hành tiếp tục nói: “Còn về việc tôi và Hạ Diệp Chi quen nhau thế nào, tôi nghĩ, không cần phải nói với cô Thẩm.”
Lúc anh ta nói, ánh mắt vẫn luôn nhìn cửa thang máy, bình tĩnh tự nhiên đến mức có chút không đúng, nhưng ẩn bên trong giọng nói là một khí thế trầm ổn.
“Ngài Lưu, ngài……”
Thẩm Lệ đang muốn nói gì đó nhưng lại bị phá vỡ bởi tiếng thang máy.
Lưu Chiến Hành quay đầu nhìn Thẩm Lệ, nhàn nhạt nói: “Tới nơi rồi.”
Ba người ra khỏi thang máy.
Thẩm Lệ đi tới trước mặt Lưu Chiến Hành, chắn đường anh ta: “Làm sao tôi biết được anh có đang nói dối không.”
“Nếu không phải cô là bạn của cô ấy, tôi có lẽ sẽ không để cho cô có cơ hội chất vấn tôi đâu.” Gương mặt Lưu Chiến Hành hờ hững, đáy mắt hiện lên một tầng mù mờ, dường như đang tức giận.
Sắc mặt Thẩm Lệ khẽ đổi: “Nếu anh đã biết cô ấy có bạn, vì sao lúc tìm thấy cô ấy, lại không liên lạc với chúng tôi?”
“Vì sao phải liên lạc với các người? Tôi có trách nhiệm và nghĩa vụ gì?” Lưu Chiến Hành nhếch môi, lộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754604/chuong-367.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.