Mạc Đình Kiên cứ không lên tiếng, biểu cảm của Hạ Diệp Chi dần dần trở nên lạnh nhạt.
Cô hít sâu một hơi, đưa tay che mặt lại, che lại khuôn mặt nước mắt lưng tròng của mình.
Mạc Đình Kiên không nói lời nào giang tay ôm cô vào lòng.
Hạ Diệp Chi tay đấm chân đá anh thế nào, anh cũng không buông tay.
Hai người vừa ngồi máy bay đường dài trở về vốn đã hơi mệt mỏi, Hạ Diệp Chi cãi nhau với Mạc Đình Kiên không bao lâu đã mệt đến ngủ thiếp đi.
Mạc Đình Kiên ôm cô vào phòng ngủ, để cô lên giường.
Anh đã ngủ trong phòng ngủ này nửa năm, bây giờ cuối cũng cũng có nữ chủ nhân rồi.
Mạc Đình Kiêu ở bên giường nhìn Hạ Diệp Chi một lúc rồi đứng dậy vào phòng tắm lấy khăn ra lau mặt cho cô.
Trước kia Hạ Diệp Chi có khóc qua, trên mặt vẫn còn những vệt nước mắt, không lau lát hồi thức dậy sẽ rất khó chịu.
Vừa lau xong mặt cho Hạ Diệp Chi, điện thoại Mạc Đình Kiêu liền reo lên.
Anh vội lấy điện thoại ra tắt âm.
Ngẩng đầu lên nhìn Hạ Diệp Chi thấy cô không bị làm ồn, lúc này mới đứng dậy nhẹ tay nhẹ chân cầm điện thoại bước ra ngoài nghe máy.
Là Thời Dũng gọi đến.
Trong một tháng ở Sydney, Thời Dũng luôn bận điều tra chuyện của đứa bé nhưng không có kết quả gì cả.
Dù sao cũng là một đứa bé vừa chào đời, rất khó tìm được.
Mạc Đình Kiên đi đến trước cửa sổ sát đất bắt máy, trầm giọng hỏi: “Có tiến triển gì không?”
Thời Dũng nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754524/chuong-287.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.