Lời của Mạc Đình Kiên dọa đến Hạ Diệp Chi một hồi lâu mới phản ứng lại.
Một lúc sau, Hạ Diệp Chi ngơ ngác lên tiếng hỏi anh: “Chẳng phải anh nói không phải anh mang con đi à?”
Ban đầu khi cô chất vấn Mạc Đình Kiên thì Mạc Đình Kiên đã một mực phủ nhận.
Hạ Diệp Chi cũng từng lung lay, cũng từng nghi ngờ có phải mình đoán sai rồi không.
Nhưng nếu loại bỏ Mạc Đình Kiên ra, cô thực sự nghĩ không ra còn có ai sẽ đánh tráo mang con cô đi.
Trong lòng có chút vương vấn, nhưng không ngờ Mạc Đình Kiên lại thừa nhận thẳng thắn như vậy, còn dùng chuyện này để uy hiếp cô.
Mạc Đình Kiên vẫn mặt không cảm xúc, giữa hàng lông mày đều toát ra vẻ lạnh thấu xương: “Đương nhiên là anh, ngoài anh ra còn có ai mang con đi được?”
Hạ Diệp Chi mím chặt môi, nghiến răng thốt ra hai chữ: “Bỉ ổi!”
“Vì vậy bây giờ tốt nhất em ngoan ngoãn nghe lời anh.” Mạc Đình Kiên vừa nói vừa đưa tay ra muốn chạm vào mặt Hạ Diệp Chi.
Hạ Diệp Chi quay đầu né tránh tay của anh, trong mắt toát ra vẻ chán ghét.
…
Hành động Mạc Đình Kiên dùng đứa bé để uy hiếp Hạ Diệp Chi đã có tác dụng.
Trong tháng tiếp theo, Hạ Diệp Chi không khóc không quấy, yên phận dưỡng bệnh.
Ngoài ra, cô cũng không nói thêm một lời nào với Mạc Đình Kiên.
Đối với sự xa lánh của Hạ Diệp Chi, tuy Mạc Đình Kiên có tức giận nhưng chưa bao giờ thực sự phát cáu với cô.
Hạ Diệp Chi có chút khâm phục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754523/chuong-286.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.