Hạ Diệp Chi há hốc miệng, không biết phải nói gì.
Mạc Đình Kiên thả cô ra, giọng nói có phần dịu dàng hiếm thấy: “Em nên đi ngủ trưa đi.”
Sau khi Hạ Diệp Chi mang thai lại có thói quen ngủ trưa. Cô ngủ không lâu nhưng theo thói quen cứ phải ngủ một lát mới được.
Đầu óc của cô hơi rối bời, vì vậy khẽ gật đầu: “Ừ.”
Cô nằm dài trên giường, nhắm mắt cho rằng mình sẽ không ngủ được, nhưng chỉ lát sau thì cô đã ngủ mất rồi.
Nhìn Hạ Diệp Chi ngủ thiếp đi, Mạc Đình Kiên mới kéo góc chăn cho cô rồi đứng dậy ra ngoài.
Mạc Đình Kiên cẩn thận đóng cửa lại, đi thẳng đến phía dưới một cây táo trong sân.
Đó là cây táo mẹ anh trồng lúc anh còn rất nhỏ, anh không nhớ chính xác lúc đó mình mấy tuổi nữa.
Bây giờ đang là mùa đông nên cây táo đã rụng sạch không có một chiếc lá nào, nhưng phía dưới không có một chiếc lá khô, bởi vì mỗi ngày đều có người giúp việc quét sạch trong sân.
Phía sau vọng đến tiếng bước chân.
Ngay sau đó, giọng nói của Trần Tuấn Tú vang lên: “Người khác đều nói hai chúng ta có tình cảm tốt, rất thân thiết. Bọn họ cũng chỉ thấy được vẻ bề ngoài mà thôi.” Dáng vẻ của hai người không khác biệt lắm, khi đứng đối mặt với nhau tự nhiên có cảm giác sức mạnh ngang nhau.
Trần Tuấn Tú cười, giọng điệu vẫn ôn hòa như mọi khi: “Cậu vì một Hạ Diệp Chi mà muốn hủy bỏ hợp đồng với tôi, còn không tiếc mua người dẫn dắt mọi người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754481/chuong-244.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.