Ông cụ Mạc nhíu mày lên tiếng: “Chúng ta ăn trước đi.”
Bữa cơm trưa này đã được thông báo cho mọi người cùng ăn từ sáng sớm.
Cho dù ông cụ Mạc đã về hưu, nhưng ông là người lớn tuổi nhất trong nhà họ Mạc, người có quyền uy và quyền phát biểu tuyệt đối ở nhà họ Mạc.
Tất cả mọi người đều xem ông là người đứng đầu.
Đương nhiên, ngoại trừ Mạc Đình Kiên.
Ngay cả ông cụ Mạc cũng không có cách nào làm gì được Mạc Đình Kiên.
Ông cụ Mạc bảo thủ nên đặc biệt coi trọng ngày tết.
Sáng sớm khi Hạ Diệp Chi qua, ông cụ Mạc đã phái người tới nói hôm nay và ngày mai, nếu như không có chuyện gì lớn thì mọi người sẽ ăn cơm với nhau ở nhà cổ.
Ngày mai là giao thừa, ngày kia là mùng một tết.
Nhà họ Mạc là gia tộc lớn nên bắt đầu từ ngày mùng một đã có rất nhiều khách đến. Tất cả mọi người sẽ bận rộn.
Mà buổi trưa hôm nay Trần Tuấn Tú lại không ở nhà ăn cơm, ông cụ Mạc tất nhiên mất hứng.
Hạ Diệp Chi nghĩ có hơi ác ý, nếu như ông cụ Mạc biết hôm nay Trần Tuấn Tú đi đón Hạ Hương Thảo ra tù, không biết sẽ tức thành thế nào.
Có thể tức giận đến mức trực tiếp cho người đánh Trần Tuấn Tú một trận không?
Mãi đến khi bọn họ ăn cơm xong, Trần Tuấn Tú mới vội vàng chạy về.
“Ông ngoại.”
Trần Tuấn Tú đi từ bên ngoài tới với dáng vẻ vội vàng, có thể nhìn ra được anh ta vừa chạy về.
Mọi người ngồi bên bàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-boss-xau-xa-trong-loi-don/1754480/chuong-243.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.