*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit: Tịnh
Trải qua một tuần bận rộn, đẩy nhanh tốc độ trong ba ngày, rốt cuộc ở phút cùng đã gõ xong văn kiện cuối cùng. Điều này chứng minh Lục Khoảnh không cần phải tăng ca nữa. Tâm tình Lục Khoảnh nhẹ nhõm rời khỏi phòng họp. Chỉ là lúc trở lại phòng làm việc, nhìn lịch để bàn trên bàn làm việc mới phát hiện ngày mai là ngày hẹn với Phạm Tư Kỳ.
Lục Khoảnh xoa xoa huyệt Thái dương. Mấy ngày nay, chỉ cần hắn rảnh rỗi không làm gì thì trong lòng sẽ suy nghĩ làm thế nào để giải quyết chuyện này êm xuôi. Trạng thái này giống như đang tham gia đàm phán kinh doanh cái gì đó vậy. Trước đó, lúc hắn đưa ra lời chia tay thật sự quá qua loa tùy ý rồi, khó trách Phạm Tư Kỳ sẽ bất mãn tiếp tục cố chấp. Có lẽ trực tiếp giải thích là biện pháp tốt, gọn gàng dứt khoát, tốt cho cả hai.
Phạm Tư Kỳ là người tốt — Lục Khoảnh nghĩ nghĩ, thuận tay cho cô một tấm thẻ. (Tấm thẻ làm người yêu. Chậc..giống phát quà quá anh ơi =)))
Ngày tiếp theo rất nhanh đã tới.
Lục Khoảnh đặt ở một nhà hàng Nhật mà Phạm Tư Kỳ thích ăn. Hắn đến sớm hơn mười phút, lại phát hiện Phạm Tư Kỳ đã ngồi vào chỗ đã đặt rồi. Bình tĩnh mà xem xét, Phạm Tư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-ban-cau-nghe-noi-ve-kho-qua-chua/39417/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.