*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit: Tịnh
“Chào buổi tối!” Bạch Hạ Di nhẹ nhàng chào hỏi hắn: “Lên xe đi.”
Lục Khoảnh gật gật đầu, kéo cửa xe phó lái ra, ngồi xuống. Trong xe ấm áp vui vẻ, trên ghế có đặt gối đệm mềm mại thoải mái, Lục Khoảnh mới vừa ngồi lên đã cảm thấy thoải mái đến thở dài một hơi, cảm giác mệt mỏi do tăng ca mang đến đều được quét qua sạch sẽ.
“Tăng ca có mệt lắm không?” Bạch Hạ Di ân cần hỏi thăm, còn nghiêng người qua, cài dây an toàn cho hắn.
“Bình thường.”
Lục Khoảnh bị cơ thể cậu đè lên, cảm thấy hơi có vài phần không thoải mái, cảm thấy người này quá mức ân cần, nhưng ngoài ý muốn chính là Bạch Hạ Di không phun nước hoa gì gì đó giống như một số người, chỉ có mùi hương nhẹ nhàng mà thoải mái, khiến Lục Khoảnh ít cảm giác bài xích đi một chút.
Bạch Hạ Di rất nhanh đã cài xong, liền quay lại chỗ mình, khởi động xe.
“Tăng ca đã mệt rồi, đừng cố gắng chống đỡ, sức khỏe là quan trọng nhất.” Lúc cậu nói lời này, ánh mắt nhìn về phía trước,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-ban-cau-nghe-noi-ve-kho-qua-chua/39416/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.