Một đôi giày vải màu nâu xuất hiện ngay trong tầm mắt của Giang Nguyên.
"..."
Thật mất mặt quá...
Giang Nguyên không muốn ngẩng đầu lên. Lục Viễn vừa đưa tay về phía cậu, cậu đã lập tức đứng dậy, tiện thể đỡ cả chiếc xe đạp lên, cúi đầu nhìn chằm chằm xuống đất, giành nói trước: "Hình như phanh của chiếc xe này có vấn..."
Giây tiếp theo, giọng Lục Viễn vang lên: "Có sao không?"
Giang Nguyên như rơi vào sương mù, ngẩng đầu hỏi lại: "Cái gì?"
Lục Viễn nhìn vào bàn tay cậu đang nắm chặt chiếc xe: "Mu bàn tay."
Giang Nguyên cúi đầu xuống nhìn theo tầm mắt anh, chớp mắt mấy cái: "Ồ, trầy da."
Hai bàn tay của cậu đã bị ma sát đến rách hết cả da, còn có mấy vết xước đang rướm máu.
Giang Nguyên cũng không thèm để ý, thản nhiên ngẩng đầu: "Không sao, đi thôi."
Cậu đang định đẩy xe cho Lục Viễn thì chợt nhớ tới lời mình vừa bịa ra, vội vã chuyển hướng, tự lẩm bẩm như thật: "Chiếc xe này phanh không ăn, đổi chiếc khác thôi."
Lục Viễn không lên tiếng, Giang Nguyên lập tức tìm đại một chỗ dựng xe, rồi lại dắt một chiếc xe đạp khác ra.
Giang Nguyên dừng xe lại, chủ động đứng ra phía sau, vờ lơ đãng ngắm trời ngắm mây chờ Lục Viễn ngồi lên phía trước.
Lúc này, bỗng một mùi thơm bay vào mũi cậu, có một thứ nóng hổi được nhét vào tay Giang Nguyên, là một ly latte dừa.
Giang Nguyên nghiêng đầu, Lục Viễn đã leo lên xe đạp, đôi chân dài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-ay-thuc-su-qua-yeu-toi/2988897/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.