"Lão Giang!"
Lê Minh Nguyệt đứng lên, chỉ vào Giang Kỳ lớn tiếng nói: "Đây còn không phải là phản bội à? Bây giờ một mình nó bắt nạt tôi thấy chưa đủ, còn muốn dẫn theo người ngoài tới cùng bắt nạt tôi có phải không?"
"Không ai bắt nạt bà hết."
"Tôi không phải là người ngoài."
Hai người đồng thanh.
Giang Kỳ quay đầu nhìn Lục Cẩn Trạch, gật đầu: "Đúng vậy, Lục Cẩn Trạch không phải là người ngoài."
"Mày!"
Lê Minh Nguyệt còn muốn tiếp tục quậy nhưng đã bị Giang Thịnh Hoa ngắt lời: "Lúc trước bà nói muốn tự mở công ty, tôi đã ủng hộ rồi, đến lúc công ty khai trương bà lại nói không thể tiếp tục kinh doanh, muốn tìm bố giúp, bố bảo bà đi tìm Tiểu Lục, Tiểu Lục đã rót mấy ngàn vạn vào công ty của bà rồi còn gì."
"Bà để tay lên ngực tự hỏi xem, hai năm nay có khi nào bà quản lý được công ty chưa? Nếu không phải Tiểu Lục năm lần bảy lượt sai người giúp bà thì cái công ty này của bà không kiên trì nổi đến hôm nay đâu!"
Dường như Lê Minh Nguyệt đã nghĩ thông suốt, bà ta quay đầu lại nhìn Lục Cẩn Trạch: "Là mày sắp xếp đúng không? Mày giúp Giang Kỳ đoạt công ty của tao? Tao còn cảm thấy mày tốt bụng... Tao..."
"Đủ rồi!" Giang Thịnh Hoa lên giọng.
Những người thân khác trong Giang trạch nghe thấy thì quay đầu.
"Công ty giao cho người trẻ tuổi xử lý đi, bà ở nhà lo làm phu nhân nhà giàu là được, nhà họ Giang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-ay-khong-giong-nhu-toi-nghi/2095532/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.