Thế mà cậu lại bị mấy câu của Lục Cẩn Trạch làm cảm động đến khóc.
Giang Kỳ cảm thấy mình thật mất mặt.
May mà nước mắt không trào ra, cậu dùng động tác ăn hoành thánh che đi, Lục Cẩn Trạch cũng có vẻ không phát hiện gì.
Tiểu Trần tiễn giám đốc Chu về rồi quay lại ngay, y thấy Giang Kỳ chưa truyền dịch xong, còn Lục Cẩn Trạch đang ở cạnh cậu thì không quấy rầy, đứng bên ngoài phòng truyền dịch.
Bình truyền dịch đã không còn bao nhiêu, hoành thánh nhỏ trong chén cũng bị Giang Kỳ ăn sạch sẽ, cậu không muốn làm chậm trễ thời gian của Lục Cẩn Trạch nên dùng khăn giấy lau miệng rồi nói với hắn: "Tôi đã tỉnh táo rồi, không sao đâu, lát nữa tôi sẽ gọi y tá tới rút kim, anh bận thì cứ về trước đi, tôi gọi xe cũng được."
Lục Cẩn Trạch không nhúc nhích, hắn ngẩng đầu nhìn bình truyền dịch một lát rồi ấn cái chuông bên cạnh.
Y tá vội vàng tới rút kim giúp Giang Kỳ, Lục Cẩn Trạch treo áo khoác âu phục vừa cởi ra lên cánh tay, quay người lại nói với Giang Kỳ: "Đi thôi."
Giang Kỳ ngẩn ra, vội vàng đuổi theo.
Tiểu Trần đứng bên ngoài, quay đầu thấy Lục Cẩn Trạch đi ra thì vội chạy tới.
"Cậu lấy thuốc chưa?" Lục Cẩn Trạch hỏi.
"Rồi ạ!" Tiểu Trần giơ túi thuốc cảm mà bệnh viện kê.
Lục Cẩn Trạch nhận lấy, cầm trong tay: "Cậu về công ty nói một tiếng với mấy người trong phòng họp, có chuyện gì ngày mai lại nói."
Tiểu Trần: "..."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-ay-khong-giong-nhu-toi-nghi/2095531/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.