Lục Giang Minh không biết vì sao Nguyễn Hướng Sâm lại đột nhiên gọi cho mình nhưng hắn bỗng nhiên không còn hứng thú ở lại đây nữa
Vì thế hắn cùng thằng bạn thân chào hỏi rồi lái xe về nhà
Trong bóng tối hắn nhìn lên trần nhà một lúc rất lâu rồi cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ
Lục Giang Minh nằm mơ.
Hắn mơ thấy Dư Mục Ca.
Khuôn mặt của Dư Mục Ca giống như là bị sương mù che khuất, mơ mơ hồ hồ không nhìn thấy rõ.
“Lục Giang Minh, tôi không thích anh.”
Lục Giang Minh muốn nói chuyện, nhưng hắn không thể nào mở miệng ra được.
“Tôi thật sự từ bỏ”
Từ bỏ một người thiếu niên tôi đã yêu rất lâu rất lâu
Từ bỏ một đoạn tình cảm đã được định sẵn là kết thúc.
Từ bỏ một quãng thời gian ấm áp khiến người rơi lệ..
Loading...
Khi còn nhỏ có thể lớn tiếng mà khóc, có thể thoải mái cười to, cũng có thể mặc sức tưởng tượng về một tương lai tốt đẹp.
Sau này khi lớn lên mới nhận ra rằng nước mắt quá mức rẻ tiền, không thể giải quyết được bất cứ vấn đề gì, phải học được cách giả vờ tươi cười mới có thể tiếp tục sống.
Dư Mục Ca xoay người đi về phía bóng tối phảng phất như có thể nuốt chửng tất cả mọi thứ đằng sau.
“Không.” Lục Giang Minh không thể cử động, cũng không thể phát ra âm thanh, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn thân ảnh của Dư Mục Ca từng chút từng chút biến mất ở trong tầm mắt.
Sau khi tỉnh dậy, Lục Giang Minh thấy mình đang khóc.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-ay-khong-biet-toi-da-chet/1505004/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.