“Đàn anh, có chuyện gì vậy?” Tôi khom người xuống gần bàn nghe điện thoại.
“Nội thất em đặt hôm trước giao đến chỗ anh rồi.”
“Nhanh vậy sao. Cỡ bao nhiêu ạ?”
Lục Thực Anh đếm số đồ được giao đến, nuốt nước bọt nói.
“Không ít đâu. Cỡ 1 thùng xe tải lớn đấy.”
Tôi sẽ vậy cũng bàng hoàng không kém, tự hỏi rằng rốt cuộc bản thân đã đặt những gì.
Chiều hôm đó, tôi soạn đồ rồi đến chỗ Lục Thực Anh. Anh ấy đứng chờ tôi ở con hẻm nhỏ, thấy tôi liền tươi cười vẫy tay.
“Cho em.” Anh ấy đưa tôi ly trà sữa.
“Em cảm ơn.” Tôi nhận lấy từ tay Lục Thực Anh.
“Anh thấy là việc trang trí này sẽ không nhanh đâu.”
Và đúng thật vậy. Ngay cả khi có một sinh viên Thiết kế nội thất năm ba ưu tú ở bên cạnh, tôi vẫn không tày nào làm xong được hết.
‘Em ngờ đến là sẽ nhiều như vậy.”
“Này, uống nước đi.”
Lục Thực Anh đưa cho tôi một chai nước cam lạnh. Vị cam tràn vào cổ họng tôi, đầy mát lạnh.
“Anh thấy với tiến độ này thì em còn phải đi đi về về giữa hai chỗ như cơm bữa đấy.”
Tôi than thở rồi ngã lưng nằm xuống sàn.
“Mệt quá.”
“Dừng có mà than. Em muốn bản thân tự thiết kế rồi còn gì.” Anh ấy bĩu môi nhìn tôi.
Tôi đánh nhẹ vào vai Lục Thực Anh.
“Sao nghe như kiểu anh đang đâm chọc em vậy.”
“Anh nào có.” Lục Thực Anh làm điệu bộ giơ hai tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ang-may-ngang-qua-bau-troi/2693332/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.