Liệu có phải tôi trở về hiện tại rồi không?
Tiếng ồn ở bên ngoài truyền đến tai tôi, mùi thuốc sát trùng xộc thẳng vào mũi. Tôi cử động nhẹ.
Đôi mắt nặng trĩu lờ mờ mở, khung cảnh xung quanh nhoè đi nhiều. Không lẽ tôi còn đang xuyên không?
“Diệp Ninh, Diệp Ninh, cậu tỉnh rồi à?”
Tôi nghe thấy tiếng người nào đó gọi tên, muốn đáp lại nhưng không được.
“Bác sĩ, bác sĩ….” Tiếng người đó gọi bác sĩ xa dần, hình như là chạy đi mất rồi.
Một lúc sau, bên tai tôi lại truyền đến tiếng động. Là tiếng mở cửa và không còn gì nữa cả.
Mắt tôi lại mờ đi, mọi thứ lại chìm vào màu trắng xoá.
“Bạn tôi sao rồi bác sĩ?” Tôn Mạnh Nhiên lo lắng quay sang hỏi.
Bắc sĩ mở đèn soi vào đồng tử rồi tắt đèn, quay sang Tôn Mạnh Nhiên nói.
“Cô ấy có vẻ đã tỉnh rồi.”
“Nhưng sao cậu ấy lại không dậy?”
“Thông thường sau hôn mê vẫn chưa có sức lực nhiều nên rơi vào trạng thâi ngủ là điều hiển nhiên.”
“Vậy cảm ơn bác sĩ.” Người đàn ông đứng từ nãy giờ ở cạnh giường lên tiếng.
“Nếu chút nữa cô gái này tỉnh thì mai có thể xuất viện rồi.” Bác sĩ nói xong liền đi kiểm tra phòng khác.
“Mạnh Nhiên, Cao Thăng đến rồi. Cậu ấy đang chờ ở dưới lầu đấy.” Từ Ngôn lấh điện thoại kiểm tra tin nhắn.
“Vậy tớ đi đây. Cậu ở lại chăm sóc Tiểu Ninh hộ tớ, tối tớ sẽ đến.” Nói rồi Tôn Mạnh Nhiên đi thẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ang-may-ngang-qua-bau-troi/2692901/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.