Edit: Táo Mèo
Sáng hôm sau, Phỉ Minh Sâm làm thủ tục xuất viện dọn đồ về nhà.
Lâm Tố Vân phải đưa hai nhóc con đi học trước rồi mới qua đón cậu, cho nên khi cậu về tới nhà thì Lục Tịnh An đã đi học rồi.
Cậu về phòng mình, ngồi trước bàn sách.
Mấy ngày Phỉ Minh Sâm nằm viện, ngày nào Lâm Tố Vân cũng giúp con trai quét dọn, đó là lý do căn phòng rất sạch sẽ, giữ nguyên hiện trạng như trước khi cậu đi.
Lấy quyển sách từ trên giá xuống, vừa lật được vài trang thì cậu lại không nhịn được ngẩng đầu lên, nhìn qua cửa sổ về phía căn phòng đối diện.
Cánh cửa sổ kính đối diện phòng cậu đang khép chặt, rèm cửa cũng kéo kín mít, không thể nhìn lọt được bất kỳ khung cảnh nào bên trong.
Trước mắt cậu tái hiện lại cảnh tượng vô tình bắt gặp vào buổi tối hôm đó. Cô gái mặc một chiếc váy ngủ rộng thùng thình, đứng trên ghế khẽ nhón chân lên, vạt váy theo động tác của cô nhích dần nhích dần lên phía trên bắp đùi...
Đột nhiên, Phỉ Minh Sâm cảm thấy nóng bừng, cậu lắc lắc đầu, gạt bỏ hết mấy cái suy nghĩ vừa rồi.
Rồi cậu tiếp tục cúi đầu đọc sách, còn trong căn phòng mà cậu vừa nhìn chăm chú kia, Lục Tuyết Cầm vừa mới nhận được một cuộc gọi.
"A lô, chào cô, xin hỏi cô có phải là Lục Tuyết Cầm không?" Một giọng nói lễ phép truyền tới.
"Đúng, là tôi." Lục Tuyết Cầm gật đầu.
"Tôi là nhân viên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/an-va-chi-dai/895371/chuong-20.html