Buổi chiều hơn 6 giờ.
Lâm Hạo làm giấy xuất viện cho chị gái, đóng viện phí, sau đó mới cùng mẹ đưa Lâm Diệp về nhà. Dưới sức ép của mẹ Lâm, cô gái nhỏ Lâm Diệp ủy khuất ngồi vào ghế sau, theo bên cạnh là mẹ Lâm cứ hầm hầm tức giận.
Xe cứ thế nổ máy, rời khỏi bãi đỗ, Lâm Diệp vẫn bị mẹ gắt gao giữ lấy tay.
Người phụ nữ trung niên chưa kịp thay quần áo ở nhà đã kéo Lâm Hạo ra cửa, nhanh chóng đến chỗ cô. Bà từng là người phụ nữ dịu dàng xinh đẹp, nhưng bây giờ hai vết chân chim hiện rõ bên khóe mắt, da dẻ cũng không trắng mịn nõn nà như lúc còn trẻ, nhưng bởi vì khả năng Lâm Diệp rất lớn, cho đến khi cô tự kiếm được tiền mẹ Lâm chưa bao giờ phải lo lắng về tiền bạc và cuộc sống, cả những năm ăn học của Lâm Hạo bà cũng chưa từng phải nghĩ đến.
Lâm Diệp chăm sóc mẹ rất tốt, đến bây giờ cô hai mươi tám tuổi, mẹ Lâm không có dấu hiệu lão hóa quá nhiều, bà mang theo hơi thở của thời đại, trưởng thành trong dáng vẻ người phụ nữ từng trải, những chuyện đã qua, những việc đã làm khiến bà hiểu Lâm Diệp, cũng khiến cho bà biết cách làm thế nào để đào tạo ra một cậu con trai như Lâm Hạo.
Bố mẹ Lâm Diệp li hôn khi cô sáu tuổi, lúc đó mẹ Lâm đang mang thai Lâm Hạo, một người phụ nữ như Lâm Túc nên làm gì sau khi li hôn?
Bà không nhận một đồng trợ cấp nào từ chồng cũ, tự mình nuôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/an-tinh-doi-truong-luc-chao-anh/438059/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.