Hoài Cẩn ca ca? Thần kinh Diệp Huyên vừa mới thả lỏng ngay lập tức lại trở nên khẩn trương.
Hạ Hoài Cẩn theo bản năng liếc Diệp Huyên một cái, thấy trên mặt cô không có vẻ gì là tức giận, nhưng đôi mắt lại nhìn trừng trừng Hạ Hoài Cẩn, tỏ vẻ tức giận thật đúng là ngây thơ không khác gì thiếu nữ. Hạ Hoài Cẩn bật cười, anh cảm thấy mình không nhìn nhầm - kể từ khi rời khỏi sở nghiên cứu, Diệp Huyên dường như trở nên hoạt bát hơn.
"Con bé tên là Phương Tầm, là em gái của đại ca." Hạ Hoài Cẩn thuận tay cầm lấy quần mặc vào, không nhanh không chậm, giải thích, "anh coi con bé giống em gái ruột thôi."
"Hừ" Tuy trong lòng vui sướng nhảy nhót, nhưng Diệp Huyên vẫn giả vờ không thèm quan tâm, nói: "cô ta với anh có quan hệ gì cũng không liên quan đến em." nói được một nửa, cô thấy Hạ Hoài Cẩn cứ định ở trần như vậy mà mở cửa đi ra, liền vội vàng ngồi dậy, "Khoan đã, anh nhanh mặc áo vào đi!"
"Hả?" Hạ Hoài Cẩn thấy vậy liền nổi hứng trêu chọc cô, "Vì sao? anh cùng Tiểu Tầm lớn lên cùng nhau từ nhỏ, không có loại kiêng dè này."
"Bây giờ có" Diệp Huyên hùng hồn nói, cô cầm lên cái áo bị hai người vứt trên mặt đất lúc ân ái, muốn đi xuống giường đưa cho Hạ Hoài Cẩn, nhưng vừa đứng lên hai chân liền nhũn ra.
Hạ Hoài Cẩn thấy dáng vẻ chật vật suýt chút nữa ngã sấp xuống của cô vội vàng chạy lại đỡ lấy, "Được rồi, được rồi, để anh mặc vào." Nhấc tay ôm lấy Diệp Huyên đem cô nhét lại vào trong chăn, "Em ngoan ngoãn nằm đây, có lẽ đại ca tìm anh có việc cần nói," biết Diệp Huyên lo sợ, anh cố ý nóithêm một câu "anh sẽ trở lại ngay."
Phương Tầm khoảng mười lăm mười sáu tuổi, dáng người cao gầy mảnh khảnh, ngũ quan không tính là quá đẹp nhưng hơn cô mấy phần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/an-thit-chi-lu-cuoc-hanh-trinh-an-thit/3042327/quyen-8-chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.