Hạ Hoài Cẩn tắm rửa xong đi ra ngoài, thấy Diệp Huyên đang ngồi trên ghế, nghe tiếng mở cửa liền quay đầu lại nhìn hắn. Lúc này tay phải hắn đangcầm khăn mặt, tóc ướt nhẹp, bọt nước từ đường cong cơ bắp chảy xuống, có vài giọt đọng lại trên khu rừng tam giác, theo động tác di chuyển của Hạ Hoài Cẩn, tách một tiếng rơi xuống mặt đất.
"Khụ, " Hạ Hoài Cẩn bất động thanh sắc lấy khăn mặt vây ngang thắt lưng, "Sao em lại ở đây?"
"Là Phương tiên sinh đưa em tới đây." Diệp Huyên tiếc nuối thu lại tầm mắt, thật đáng tiếc, bị che…rồi.
Đại ca! Tên này đúng là sợ thiên hạ không loạn mà! Gân xanh trên trán Hạ Hoài Cẩn nhảy dựng, vừa tắm xong, hắn cũng không còn tức giận như trước, chỉ là giọng điệu vẫn nhàn nhạt, vừa mặc quần áo, vừa nói với Diệp Huyên: "Em đi ra ngoài trước, anh muốn mặc quần áo."
"Nhưng em mệt mỏi quá." Diệp Huyên vươn chân, hất chiếc giày xuống đất.
Hạ Hoài Cẩn lúc này mới để ý cô đang mang một đôi giày cao gót tinh xảo - - lúc ở sở nghiên cứu, Diệp Huyên chưa từng đi đôi giày nữ tính như vậy. một ngày chỉ có hai chuyến bay tới địa cầu, một chuyến là bốn giờ chiều, chuyến còn lại là gần rạng sáng, mà cô giữa trưa đẫ tới, có nghĩa là Diệp Huyên đã đi chuyến rạng sáng. Sau đó cô còn phải nghĩ biện pháp né tránh quân chính phủ, lại thuận lợi tiến vào căn cứ giải phóng có binh ính sâm nghiêm canh gác. cô lại là một nữ nhân thân phận không rõ ràng, cũng không biết là sao mà vào được. Lúc cô xuất hiện trước mặc Hạ Hoài Cẩn trênngười măng một chiếu váy dài màu lam nhạt, tóc đen xõa xuống, trong tay cầm một rương hành lý, tựa như cô đang đi nghỉ phép, chứ không phải tìm nơi nương tựa. Về phần phong cách ăn mặc này cũng là lần đầu tiên hắn thấy.
Diệp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/an-thit-chi-lu-cuoc-hanh-trinh-an-thit/3042324/quyen-8-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.