13.
Không cần quay đầu lại tôi cũng có thể tưởng tượng ra tư thế hai tay xỏ túi hóng xem phim hài của Mạnh Trúc Di.
“Sếp Tiểu Mạnh?” Lục Triệt hơi bất ngờ, cười gượng gạo. “Chỉ là giữa tôi với bạn gái có chút hiểu lầm thôi."
Mạnh Trúc Di không nói gì, tiến lên hai bước cầm lấy chén sứ trong tay tôi:
“Mới không gặp mấy ngày mà em đã định hóa thân thành nhân vật vi phạm pháp chế* luôn đấy à?”
(*nguyên gốc 法制咖, 法制 là pháp chế, 咖 trong ngành giải trí Đài Loan có nghĩa là diễn viên hoặc nhân vật. Cụm từ này thường được dùng khi người nổi tiếng phạm pháp)
Tôi lạnh lùng hừ một tiếng không để ý tới anh ấy, Lục Triệt bên cạnh lại ngạc nhiên: “Hai người quen biết à?”
Tôi không thèm giải thích nhiều với anh ta, nhướng mày nhìn khuôn mặt không biết từ bao giờ đã trở nên xa lạ thế: “Tóm lại là anh ngoại tình chứ gì?”
Quần chúng đang hóng hớt xung quanh trợn mắt thao láo, dứt khoát không giả vờ nghe lén nữa mà quay qua nhìn trừng trừng, ước gì ngồi thẳng sang bàn này để xem cho rõ.
Lục Triệt có tật giật mình, nghẹn lời đến đỏ cả mặt. Anh ta chỉ dám liếc trái liếc phải chứ không dám ngẩng đầu nhìn vào mắt tôi.
Đồ hèn.
Tôi chê bai trong lòng, đang định mở miệng tặng một bài ca chào hỏi cả nhà kẻ bội bạc thì Cố Tư Âm ra vẻ thấy chết không sờn đứng chắn trước mặt anh ta.
Nước mắt chực tràn bờ mi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/an-man/3492544/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.