"Tớ tính toán như vầy, dứt khoát đập hết tường ngăn trên lầu ba ra, sửa sang phòng trên đó thành một phòng ngủ lớn, phòng ngủ nhỏ hai bên thì sửa thành phòng vệ sinh, phòng thay đồ… Các gian dưới lầu hai thì cứ để lại làm khách phòng, nếu như tương lai chúng ta có bảo bảo thì sẽ trang trí thành phòng trẻ em cho bọn nhỏ ở. Phòng ngủ dưới lầu một của Thẩm Ngôn tớ cũng dự định sẽ đập tường để mở rộng ra, khơi thông với căn phòng cách vách để làm thư phòng, các cậu cảm thấy thế nào?"
Dương Mật vừa xem xét tư liệu của các công ty chuyên thiết kế nội thất ở trên mạng, vừa thuận miệng bàn với ba người sau lưng mình.
Đông Lỵ Á hỏi: "Sửa sang như vậy thì mất khoảng bao lâu mới xong?"
Dương Mật lắc đầu, "Tớ không rõ, chuyện này phải hỏi mấy người bên thi công, thế nhưng tớ nghĩ cứ đưa thêm tiền cho bọn họ để đẩy nhanh tiến độ lên thì sẽ không kéo dài thời gian lâu quá đâu.”
Địch Lệ Nhiệt Ba giơ tay phát biểu ý kiến, được Dương Mật hất cằm tỏ ý ‘cho cậu nói đó’ thì mới vui vẻ lên tiếng: "Tớ không có yêu cầu gì nhiều, các cậu quyết định sao cũng được, miễn sửa sang rồi thì phải mua cái giường rộng một chút, đừng để tớ đang ngủ lại bị các cậu đạp rớt giường nữa, các cậu không biết cảm giác kia khủng bố đến mức nào đâu, như thể tớ bước hụt chân ngã xuống vực vậy đó."
"Lại làm quá rồi!" Đông Lỵ Á vỗ nhẹ một cái lên đùi Địch Lệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/an-bam-chinh-xac-mo-ra-phuong-thuc/1835764/chuong-190.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.