Dương Mật lại ngồi dựa ra sau ghế sô pha, vắt chéo chân qua phải. Dép lê theo chân nàng rớt xuống đất, nàng đảo đảo chân nhỏ, tầm mắt soi xuống tự mình đánh giá bộ móng màu đỏ đính đá mà nàng mới làm cách đó không lâu, tiếp tục nói: "Nói chung cậu cần phải nhận thức rõ hiện thực đi thôi. Cái gì nói tớ cũng đã nói với cậu rồi, tóm lại chỉ có một ý, đã đến bước này, có đuổi đi cũng không đuổi được, vậy thì chúng ta cũng chỉ có thể thử ở chung. Vẫn là câu nói kia, đến cùng đều là người một nhà, thay vì dựng vách ngăn lên đề phòng lẫn nhau, chẳng bằng buông xuống thành kiến cùng tâm tư, thẳng thắn đối đãi, như vậy thì quãng thời gian đằng đẵng sau này mà chúng ta phải ở chung cũng sẽ trở nên vui vẻ hơn hẳn."
"Cho nên cậu cảm thấy tớ là nhân tố sẽ phá hư sự ổn định hài hòa của cái gia đình này?" Đông Lỵ Á nhíu mày hỏi.
Dương Mật lắc đầu, "Tớ không nói như thế, nhưng nếu như cậu cứ duy trì khoảng cách với bọn tớ giống bây giờ, vậy thì sớm muộn gì cậu cũng sẽ biến thành một người như vậy."
Đông Lỵ Á hỏi: "Vậy cậu cảm thấy cậu có thể thẳng thắn với tớ không?"
Dương Mật phì cười, "Chẳng phải nãy giờ tớ vẫn đang nói chuyện thẳng thắn với cậu sao? Nếu như tớ có tư tâm gì thì cậu cảm thấy tớ sẽ nói ra mấy lời khuyên nhủ như vậy chắc?"
Đông Lỵ Á cúi đầu, gương mặt xinh đẹp không biểu lộ bất kỳ một tia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/an-bam-chinh-xac-mo-ra-phuong-thuc/1835761/chuong-189.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.