Vừa đến khúc rẽ vào thang máy, Lý Thần Vũ đã kịp chắn cửa bước vào. Trong không gian nhỏ và chỉ có hai người, Lý Thần Vũ cầm tay Mẫn Tiên trấn an.
- Em giận rồi?
Cô hất tay Lý Thần Vũ ra, lạnh nhạt nhắc nhở.
- Tay vừa cầm tay người khác thì đừng có cầm tay em.
Lý Thần Vũ hơi cười, đây là ghen, có ghen thì là có yêu.
Anh ôm cô vào lòng, xoa xoa đầu. Chưa kịp mở miệng thanh minh lại bị dội gáo nước lạnh.
- Em không ôm chung người với cô gái khác.
Lý Thần Vũ bị Mẫn Tiên hờ hững đẩy ra, lúc này anh đã sốt sắng lên.
- Em thấy rồi?
- Vô tình thấy những thứ không nên thấy, để rồi có những cảm xúc không nên có.
- Em đừng lo, anh không còn tình cảm gì với Rosie. Khi nãy là cô ấy hơi quá, anh cũng không nghĩ cô ấy sẽ làm vậy.
Mẫn Tiên nhìn vào mắt Lý Thần Vũ, dõng dạc nói rõ ràng quan điểm của mình.
- Em không sợ người khác có tình cảm với anh, em cũng chẳng sợ ai đó tán tỉnh anh. Cái em lo là anh cho phép họ tán tỉnh và anh cũng đáp lại tình cảm của họ.
Lý Thần Vũ trầm ngâm, thấy nói gì cũng khó thể thiện hết tâm ý của mình, bèn nâng cằm Mẫn Tiên lên trao một nụ hôn dịu dàng và ôn nhu nhất.
Khi thang máy “ting”, hai người mới tách môi khỏi nhau. Mẫn Tiên đâu thể hết giận ngay được, cô vùng vằng đi trước,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/an-ai-khong-buong/3489958/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.