11
“Ngươi chỉ là một cung nữ.”
Trong mộng, ám vệ Thập Thất lạnh lùng nói.
Ta không còn bình tĩnh nữa, mà trở nên điên cuồng:
“Ngươi lấy tư cách gì mà quyết định sống c.h.ế.t của ta?”
Ta là cung nữ, nếu công chúa bảo ta đi c.h.ế.t, ta đương nhiên không thể không tuân.
Ta chỉ có thể hận.
Ta cũng chỉ có thể hận.
Nhưng không nên là ngươi mở miệng.
Ta hoàn toàn không muốn ở lại.
Ta muốn rời đi.
Cho dù phải c.h.ế.t, những khổ đau đã thấm đẫm giấc mộng kia, nỗi đau thấu tim khi cánh tay trái bị phế, cũng khiến ta chỉ muốn tìm lấy một cái c.h.ế.t cho thống khoái.
Trong mộng, mũi kiếm của hắn vẫn chĩa về phía ta.
Nhưng ta không chút do dự, trước khi hắn kịp phản ứng, đã lao đầu vào.
Khoảnh khắc tiếp theo, ta bị cơn đau chân thực đ.á.n.h thức.
Bụng dưới quả nhiên đau quặn.
Thôi Cư hiển nhiên đã bị ta đ.á.n.h thức được một lúc, lúc quay lại đã cầm theo túi nước nóng.
Trong ánh mắt còn ngơ ngác của ta, hắn quen tay vén chăn, đặt túi nước nóng lên bụng ta, một tay ấn giữ.
Cơn đau dần dịu xuống.
Ta lại rơi nước mắt, hiếm hoi bộc lộ sự yếu đuối, nhào vào lòng hắn.
Hắn một tay luống cuống tiếp tục ấn túi nước nóng, tay kia nhẹ nhàng vỗ lưng ta, giọng ôn hòa:
“Không sao rồi.”
Có lẽ vì đã có lần thẳng thắn đầu tiên, nên lần thứ hai dễ dàng hơn nhiều.
“Đã lâu rồi ta không gặp ác mộng, phu quân.”
Hắn vẫn kiệm lời như cũ:
“Chứng tỏ ta còn xem như làm tròn bổn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-ve-dem-long-yeu-cong-chua/5219611/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.