Nếu không, ta đã chẳng liều mạng bám víu lấy sinh mệnh để sống đến ngày hôm nay.
Nhưng hắn đã nói ta là hàng giả.
Vì thế ta khép c.h.ặ.t môi.
Cầu cứu thì có ích gì chứ? Ta chỉ là một cung nữ.
9
Nhưng Thôi lang quân lại muốn cưới ta.
Thánh chỉ vừa tới, tay trái ta mềm nhũn rũ xuống, ta đang dùng một tay đưa cơm vào miệng.
Dáng vẻ ăn uống có phần chật vật, khó coi.
Thế nhưng thánh chỉ vừa đến, ta liền như lột xác, trong chớp mắt đã trở thành An vương phi.
Thôi Cư đích thân đến truyền chỉ, sắc mặt lạnh nhạt, không cho ta bất kỳ cơ hội từ chối nào.
Ta vô cùng khó hiểu.
Cho dù khi ta còn là thị nữ thân cận của công chúa, cũng không nên xứng với nhân vật như hắn.
Vì vậy ta thẳng thắn nói:
“Ta không phải tự nguyện ở lại, ta không cao thượng như vậy.”
Hắn lại mang gương mặt lạnh lùng ấy, đáp:
“Vậy thì càng tốt.”
Ta sững người, bỗng nhiên cảm thấy mình không nhìn thấu hắn.
Nhưng sau khi thành thân, hắn đối đãi với ta rất tốt, tuyệt nhiên không hỏi đến quá khứ của ta.
Không nạp thiếp, không nuôi tỳ nữ, ăn ở cùng ta, ngoại trừ lúc xuất chinh, không ngày nào rời xa.
Trong sự t.ử tế như vậy, ta dần dần bình tâm lại, thử quên đi hai năm chịu đủ dày vò trong cung.
Cho đến năm nay, lần đầu tiên ta mở miệng nhắc đến quá khứ với hắn.
Nhờ hắn thay công chúa dâng tấu xin ý chỉ của thánh thượng.
Hắn đáp được, rồi lại chợt hỏi:
“Ngươi không hận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-ve-dem-long-yeu-cong-chua/5219610/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.