Toàn loạng choạng đặt ngay chậu hoa xuống bàn, vội đưa tay lên xem.Không có gì cả. Tất cả chỉ là ảo giác thôi ư? Tuy nhiên ảo giác này mách bảo cho Toàn điều cần phải làm. Cẩn thận từng bước, Toàn bê chậu cây ra khỏi phòng của Anh Thơ. Toàn nhìn xuống nền nhà chợt thấy một tấm ván gỗ kênh lên. Tò mò, Toàn đặt chậu cây xuống rồi lúi húi cạy tấm ván gỗ lên. Tấm ván nằm ngay trước giường của Anh Thơ. Thời gian đã làm cho tấm gỗ mục nát, đinh hoen gỉ, vì vậy chỉ mất một lúc Toàn đã cạy được tấm ván sàn lên.Bên trong tấm ván là một cuốn sổ đã bạc màu. Giở ra xem, Toàn nhận ra đây là cuốn nhật kí của Anh Thơ. Ngày cuối cùng cuốn nhật ký được viết: 28/6/1996...Lướt qua vài dòng chữ trong các trang, Toàn nhận thấy những ngày cuối đời, Anh Thơ vô cùng hoảng loạn. Ngày..tháng..nămHôm nay anh đến. Quần áo tinh tươm hơn mọi hôm, mùi nước hoa cũng khác. Anh ấy mua nước hoa từ bao giờ nhỉ....Ngày...tháng...nămAnh bảo đi công tác một tuần. Lại phải xa nhau rồi. Mình nhớ anh lắm...Mắt Toàn dừng lại ở một dòng chữ.Ngày..tháng...nămMình buồn nôn quá. Anh bảo phải bỏ con đi. Mình không muốn. Mình vô cùng đau khổ...Mình phải làm gì đây?...Anh Thơ từng có thai ư? Đọc đến đó Toàn bật dậy ôm chậu cây và cuốn nhật kí chạy thẳng xuống tầng. Bà lão nhìn thấy Toàn bên vội gặng hỏi: "Cái..cái gì vậy...?". Toàn vội đáp: "Cháu sẽ nói sau ạ..." rồi chạy thằng lên xe. Toàn lấy dây cột chặt chậu cây lại rồi chạy xe đến nhà bà đồng.---Trong ngôi đền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-trung-quy/60262/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.