Toàn đang trong lớp học thì nhận được cuộc gọi của mẹ. Mẹ Toàn nói, cái Bông mất rồi, Toàn phải qua nhà bác họ ngay. Nhận được tin dữ, Toàn ngồi bần thần không nói năng được gì. Dù sao, con bé cũng vô cùng dễ thương và hồn nhiên, giờ lại chết tức tưởi như thế, Toàn xót xa nghẹn cả họng. Trong đầu Toàn chợt nhớ tới hình ảnh lấm lem đất của con bé ngày Trung thu năm ngoái, không khỏi rùng mình. Hết tiết, Toàn xin phép thầy rồi lấy xe phóng vội qua nhà bác họ.
Đã nửa năm Toàn không quay lịa đây, căn nhà vẫn như cũ nhưng im lìm hơn hẳn. Ngoài đầu xóm cáo phó đã dán, cờ tang đã giăng. Trời mưa lất phất khiến không khí càng tang tóc. Toàn bước vào gian chính có để quan tài bé Bông, ánh nến bập bùng, hương khói nghi ngút. Chưa đến giờ viếng nên ngoài bác Đăng đang ngồi đó ra chỉ có 1 vài họ hàng thân thích và 2 vị sư của ngôi chùa gần đó đang tụng kinh cầu siêu. Toàn khẽ cúi đầu chào mọi người. Bác Đăng ra hiệu cho Toàn ngồi xuống. Bác gái thì không thấy đâu, cu Bin vẫn phải đi học. Nhà có tang, không ai có thời gian trông nom được thằng bé.
Đến 2 giờ chiều, lễ viếng bắt đầu.
Tiếng nhạc nổi lên đầy ai oán. Hàng xóm láng giềng qua viếng rất đông. Bác Đăng đi xem người ta nói cô bé đi vào giờ xấu nên phải phát tang nhanh, chết tại đâu viếng rồi đưa đi luôn tại đó nên cũng chẳng định tổ chức ở nhà tang lễ nữa.
Toàn đi vòng qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-trung-quy/60254/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.