*Theo lời kể của nhà hàng xóm bác họ Toàn*
Trưa hôm ấy, cả xóm loạn hết cả lên. Bé Bông, đứa con gái út của nhà Đăng Dung đột nhiên mất tích. Bà Dung đi từng nhà, van xin khóc lóc cầu mong mọi người đi tìm giúp con bé. Ông Đăng mặt gầy sọp hẳn đi, phóng lên trụ sở công an thành phố báo án. Con bé đi chơi từ tối hôm qua không về, người lớn cứ nghĩ rằng nó chỉ quanh quẩn với mấy con bé hàng xóm quanh đây, nhưng tới khuya cũng không thấy về. Tôi cũng tham gia tìm kiếm khắp nơi, quanh nhà có mấy khu vườn, lên cả khu đồi chè cuối làng cũng chưa tìm thấy gì cả. Chỉ khổ bà Dung như đang hóa dại.
Người lớn cấm trẻ em đi chơi buổi tối. Chỉ mới 7h tối là cả khu xóm im ắng hẳn. Ngay buổi tối hôm sau, lúc tôi đang ngồi xem tivi, hút điếu thuốc lào sau bữa cơm. Xa xa chợt vọng lại tiếng sáo diều văng vẳng. Tối rồi, thả diều sao được nhỉ?- Tôi thầm nghĩ. Đột nhiên, bầu không khí im ắng bị xé nát bởi một tiếng hét thất thanh: "Asaaaaaa...Cứu...". Loạch xoạch, cánh cổng của mọi ngôi nhà xung quanh bật mở, mọi người ùa ra đường. Tiếng hét phát ra từ ngôi nhà của gia đình Đăng Dung. Đám đông xúm đông xúm đỏ bên ngoài. Lần theo tiếng thét tôi và mọi người chạy ra phía sau vườn của ngôi nhà, chạy lên đồi chè. Ông Đăng bà Dung đang quỳ ở trên đỉnh đồi. Khuất sau lớp lá chè, nằm giữa hai hàng cây là thân hình một đứa bé tầm 6 tuổi, trắng trẻo,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-trung-quy/60253/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.