Nam Tịch Viên rất muốn lấy phi tiêu từ người ra ném về phía anh, nếu như vậy cô rất có khả năng sẽ thắng nhưng Lục Dĩ Thiên cứ áp sát cô, khó mà ra tay. Hiện tại cô chỉ mới dùng sáu phần sức mạnh của mình, cô nghĩ sức mạnh của anh đang dùng hiện tại cũng là sáu phần.
Nếu là mười phần thì cô có thể tách anh ra xa một chút, sau đó nhanh chóng phản công. Nhưng đột nhiên cô lại nhớ đến lời nói của ba, một lời ra lệnh thật sự, dù không muốn làm cũng phải làm.
Cô vẫn nhớ rất kĩ câu nói khi ấy của ba và câu nói đó chợt vang vọng trong đầu cô.
"Tiểu Tịch, đừng bao giờ để lộ tài năng thật sự của mình. Nếu lỡ thật sự bị lộ, hoặc là giết chết kẻ đã biết được năng lực thật sự của con, hoặc là đừng cố thể hiện nếu không giết được kẻ đó. "
Cô hiểu ý của ba, ba muốn tốt cho cô. Bây giờ nếu cô dùng hết sức đánh trả, Lục Dĩ Thiên nhất định sẽ nghi ngờ và đề phòng cô mặc cho cô có giải thích thế nào đi chăng nữa, và chắc chắn rằng người thận trọng như anh sẽ tìm ra sơ hở... Vả lại cô còn muốn ở đây lâu dài, hiện tại không thể làm chuyện khinh suất.
Người thông minh sẽ không bao giờ để lộ bản thân mình. Ít nhất là bây giờ, không thể được!
Nhưng nếu cô không đánh lại thì chắc chắn mất mạng với lực đánh của anh. Lục Dĩ Thiên vẫn ra tay nhanh gọn, sơ suất sẽ đỡ không kịp, chết lúc nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/am-tinh/245446/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.